Những tháp gạch của khu đền Mỹ Sơn (Thánh địa Mỹ Sơn), quần thể Hindu giáo Champa thế kỷ 4–13 ở Quảng Nam, nằm xuôi dòng so với khu mộ táng văn hóa Sa Huỳnh ở Lai Nghi.
All Articlestravel

Sa Huỳnh và Champa: Những gì các nhà khảo cổ Đức đã ghép nối về 3.000 năm tiền sử của Hội An

Cách Phố cổ hai mươi phút đạp xe, một đoàn khai quật Việt – Đức đã đưa lên khỏi lòng đất 108 món trang sức vàng 2.000 năm tuổi tại khu mộ táng thuộc văn hóa Sa Huỳnh ở Lai Nghi. Vương quốc Champa nối tiếp sau đó, sự trỗi dậy của Faifo, và việc dòng Thu Bồn đã là trục giao thương suốt ít nhất ba thiên niên kỷ — được tổng hợp từ năm nguồn tư liệu Việt Nam cùng chuyên khảo tiếng Đức mà các sách hướng dẫn du lịch tiếng Anh đã bỏ sót.

Hương PhạmMay 26, 202611 min

Phần lớn sách hướng dẫn du lịch tiếng Anh đều mở đầu câu chuyện Hội An ở thế kỷ 16, với những thương nhân Nhật Bản của Faifo. Cái mốc khởi đầu ấy muộn hơn thực tế chừng 2.500 năm. Cách Phố cổ hai mươi phút đạp xe về phía nam, tại một khu mộ táng thuộc văn hóa Sa Huỳnh mang tên Lai Nghi ở Điện Bàn, một đoàn khai quật Việt – Đức đã dành những năm từ 2002 đến 2004 để đưa lên 108 món trang sức vàng còn nguyên vẹn, hơn 8.600 hạt cườm thủy tinh, cùng hai mặt dây hình thú bằng mã não — một con chim nước và một con hổ — từ 63 mộ chum nằm rải rác trên vỏn vẹn 192 mét vuông đất (Báo Đà Nẵng, 11/01/2025; Báo Văn hóa, 19/10/2024). Báo chí Việt Nam đã đưa tin về phát hiện này hết sức chi tiết; còn nguồn tư liệu tiếng Anh thì chưa. Bài viết này tổng hợp năm nguồn tiếng Việt, một chuyên khảo tiếng Đức có ISBN xác minh được, và những công trình đã công bố của Andreas Reinecke cùng Wibke Lobo để phác họa những gì đến nay đã được biết.

Dòng thời gian biên tập về tiền sử miền Trung Việt Nam, từ văn hóa Sa Huỳnh (khoảng 1000 TCN) qua vương quốc Champa (Lâm Ấp, Indrapura, Simhapura, Vijaya), cuộc mở cõi của Đại Việt năm 1471, thương cảng Faifo/Hội An, sự kiện UNESCO ghi danh năm 1999 và việc sáp nhập về Đà Nẵng năm 2025.

Dòng thời gian: Biên tập Nghe Prana — nguồn tư liệu được dẫn ở phần Tài liệu tham khảo bên dưới

Người Sa Huỳnh là ai?

Sa Huỳnh (Văn hóa Sa Huỳnh) là nền văn hóa thời đại Đồ sắt từng định cư dọc dải duyên hải miền Trung Việt Nam, khoảng từ năm 1000 TCN đến cuối thế kỷ 2 CN, được đặt theo tên một làng ruộng muối ở Đức Phổ, Quảng Ngãi, nơi viên chức hải quan người Pháp M. Vinet lần đầu phát hiện một cánh đồng mộ chum vào năm 1909 (VnExpress, 10/01/2025; vi.wikipedia.org — Văn hóa Sa Huỳnh). Vinet chính thức định danh nền văn hóa này vào năm 1936. Những đặc trưng nhận diện của nó là táng thức mộ chum, khuyên tai hình thú ba mấu và hai đầu, công cụ bằng sắt, cùng một nghề chế tác hạt cườm thủy tinh bản địa thời kỳ đầu, sản xuất lưu ly (thủy tinh nhân tạo) với số lượng khổng lồ.

Đây không phải là những cư dân làng quê tự cung tự cấp. Báo Thanh Niên mở đầu bài tường thuật tháng 10/2024 bằng tựa đề "Cư dân cổ Sa Huỳnh từng rất giàu có" — và dẫn lời Giáo sư Lâm Thị Mỹ Dung của Đại học Quốc gia Hà Nội, người từng trực tiếp khai quật các hố ở Lai Nghi, mô tả họ là "những thương nhân lành nghề, những người tiêu dùng tinh tế, giàu có vượt bậc trong các mạng lưới thương mại hàng hải Đông – Tây" (Báo Thanh Niên, 30/10/2024).

Người Đức có thực sự khai quật ở Hội An không?

Có — và đối tác thể chế ấy được nêu đích danh trong mọi bài viết lớn của báo chí Việt Nam về phát hiện Lai Nghi. Viện Khảo cổ học Đức (Deutsches Archäologisches Institut, KAAK Bonn) là đối tác hợp tác chính thức cùng Bảo tàng Quảng Nam và Trường Đại học Khoa học Xã hội & Nhân văn thuộc Đại học Quốc gia Hà Nội trong các đợt khai quật Lai Nghi 2002–2004, đồng thời thực hiện một chương trình nghiên cứu chung riêng biệt ở Quảng Ngãi trong giai đoạn 2004–2005 (Báo Văn hóa, 19/10/2024; vi.wikipedia.org — Văn hóa Sa Huỳnh).

Nhà khảo cổ người Đức được nhắc đến nhiều nhất trong các bài đưa tin tiếng Việt là Tiến sĩ Andreas Reinecke. Báo Đà Nẵng ghi lại nhận định của ông rằng Lai Nghi chứa "số lượng hạt vàng phong phú nhất từng được phát hiện trong tất cả các di chỉ Sa Huỳnh ở Việt Nam cho đến nay" (Báo Đà Nẵng, 11/01/2025). Công trình tổng hợp bằng tiếng Đức của nhóm, *Andreas Reinecke và cộng sự, Neue Entdeckungen zur Sa Huynh-Kultur (Lindensoft Verlag, 2002, ISBN 3-929290-27-8)*, vẫn là một trong số rất ít công trình quy mô sách của phương Tây về nền văn hóa này — vậy mà nó hầu như không được trích dẫn trong các bài viết du lịch tiếng Anh.

Một nhân vật thứ hai đáng biết là Wibke Lobo, từng công tác tại Bảo tàng Dân tộc học Berlin (Ethnologisches Museum Berlin), người mà các công trình đã công bố về điêu khắc Chăm và bộ sưu tập của bảo tàng Đà Nẵng / Tourane đến nay vẫn là một tài liệu tham khảo tiếng Đức tiêu chuẩn cho giai đoạn nối tiếp Sa Huỳnh.

Bản đồ biên tập các di chỉ khảo cổ Sa Huỳnh và Champa sơ kỳ ở miền Trung Việt Nam, cho thấy Lai Nghi gần Hội An trên dòng Thu Bồn, Cù Lao Chàm (Bãi Ông), di chỉ gốc Sa Huỳnh ở Đức Phổ, cùng các trung tâm Champa là Trà Kiệu (Simhapura), Đồng Dương (Indrapura) và Mỹ Sơn.

Bản đồ: Biên tập Nghe Prana — nguồn tư liệu được dẫn ở phần Tài liệu tham khảo bên dưới

Người Đức thực sự đã tìm thấy gì ở Lai Nghi?

Khu mộ táng Lai Nghi nằm ở phường Điện Nam Đông, thị xã Điện Bàn, Quảng Nam — cách Phố cổ Hội An chừng năm cây số đạp xe về phía nam dọc bờ nam sông Thu Bồn (tọa độ GPS chính xác của mốc di chỉ công khai cần được phía khách sạn xác minh). Ba đợt khai quật trong khoảng 2002–2004 đã mở 192 m² mặt đất và mang lại (Báo Đà Nẵng, 11/01/2025; Báo Thanh Niên, 30/10/2024):

  • 63 mộ chum và dấu vết của 4 mộ đất
  • 108 món trang sức vàng còn nguyên vẹn — 4 khuyên tai vàng với kiểu xoắn đặc trưng và 104 hạt vàng hình con suốt (lưỡng diện chóp) — có niên đại từ thế kỷ 3 TCN đến giữa thế kỷ 1 CN
  • 2 mặt dây hình thú bằng mã não (carnelian/agate): một con chim nước (1,5 × 0,75 × 1,1 cm, 1,13 g) và một con hổ (1,4 × 0,7 × 1,1 cm, 1,13 g). Đây là những hạt mã não hình thú duy nhất từng được tìm thấy trong bối cảnh Sa Huỳnh ở Việt Nam (VnExpress, 10/01/2025)
  • Hơn 8.600 hạt cườm thủy tinh (1–3 mm) và 1.500 hạt đá bán quý bằng mã não, carnelian và nê-phrít (ngọc bích)
  • Hơn 300 hiện vật gốm, khoảng 50 hiện vật đồng (gương, đỉnh ba chân, đồ đựng) và khoảng 100 công cụ và vũ khí bằng sắt

Phương pháp định niên C-14 đặt khu mộ táng vào khoảng 2.070 năm tuổi. Bốn đồ trang sức tai bằng vàng là những hiện vật loại này đầu tiên từng được quy cho văn hóa Sa Huỳnh, một điểm được Nguyễn Chiều của Đại học Quốc gia Hà Nội — người tham gia cả ba đợt khai quật — nêu rõ. Toàn bộ bộ sưu tập hiện được lưu giữ tại Bảo tàng Quảng Nam, và vào tháng 10/2024, tỉnh đã chính thức đề nghị Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch công nhận bộ sưu tập vàng Lai Nghi là bảo vật quốc gia (Báo Văn hóa, 19/10/2024).

Những chum và đồ đựng gốm mai táng cổ của Việt Nam thuộc loại gắn với văn hóa Sa Huỳnh (Văn hóa Sa Huỳnh) — táng thức chủ đạo ở Lai Nghi.

Ảnh: Vitaly Gariev / Pexels

Điều gì đến sau Sa Huỳnh — và Champa đã trỗi dậy ra sao?

Văn hóa Sa Huỳnh lụi tàn vào cuối thế kỷ 2 CN. Gần như ngay sau đó, vào năm 192 CN, nhà nước Lâm Ấp được lập nên dọc chính dải bờ biển ấy — mầm mống của thứ sau này trở thành vương quốc Champa. Sự liên tục ấy không chỉ về mặt thời gian. Charles Higham, trong Early Mainland Southeast Asia (River Books, 2014), và Hsiao-chun Hung cùng cộng sự trong bài báo năm 2013 trên Journal of Island & Coastal Archaeology về tính kết nối ven biển xuyên Biển Đông, đều lập luận rằng những mạng lưới thương mại hàng hải của Sa Huỳnh — chính những tuyến đường đã mang mã não từ Ấn Độ và bí quyết chế tác hạt cườm thủy tinh từ khắp khu vực — là hạ tầng làm nền cho nghệ thuật cai trị mang ảnh hưởng Ấn Độ của Champa.

Champa đã dời trung tâm chính trị nhiều lần trong khoảng mười ba thế kỷ. Kinh đô sớm nhất được biết đến, Simhapura, nằm tại Trà Kiệu ngày nay, cách Hội An chừng 25 km về phía tây nam. Kinh đô Phật giáo IndrapuraĐồng Dương ngày nay. Khu đền thánh Hindu giáo Mỹ Sơn — được UNESCO ghi danh năm 1999, người láng giềng di sản thế giới gần nhất của chúng tôi cùng với chính Phố cổ — được xây dựng trong khoảng từ thế kỷ 4 đến thế kỷ 13. Champa với tư cách một vương quốc có chủ quyền chấm dứt vào năm 1471, khi quân Đại Việt dưới thời Lê Thánh Tông chiếm kinh đô phía nam Vijaya.

Đối với người lữ khách ghé qua Hội An hôm nay, đây chính là sợi chỉ xuyên suốt: vùng châu thổ Thu Bồn đã là một đầu mối thương mại khu vực không phải bốn trăm năm mà ít nhất là hai nghìn năm, và những ngôi đền Chăm trên tuyến đường nội địa lên Mỹ Sơn là lớp trên cùng còn hiện hữu của một trình tự cổ xưa hơn nhiều. (Về chuyến thăm chính ngôi đền, xin xem bài hướng dẫn riêng của chúng tôi: Thánh địa Mỹ Sơn: Chuyến đi trong ngày từ Hội An.)

Faifo / Hội An trở thành thương cảng khi nào?

Đô thị FaifoHoài Phố theo cách viết tiếng Việt cũ, Hội An theo cách viết hiện đại — nổi lên thành một thương cảng quốc tế lớn từ thế kỷ 15 đến thế kỷ 18, đạt đỉnh vào đầu những năm 1600 với hoạt động mậu dịch châu ấn thuyền (shuinsen) được cấp phép của Nhật Bản và một cộng đồng thương nhân người Hoa đáng kể. UNESCO ghi danh Phố cổ Hội An vào Danh mục Di sản Thế giới năm 1999. Năm 2025, Nghị quyết 202/2025/QH15 của Quốc hội Việt Nam đã sáp nhập Quảng Nam và Đà Nẵng về mặt hành chính, nên Hội An và Mỹ Sơn nay được quản lý từ Đà Nẵng (chúng tôi đã trình bày chi tiết bước chuyển này trong Hội An và Đà Nẵng năm 2026: Điều gì đã thay đổi khi các di sản được sáp nhập).

Đang lên kế hoạch cho chuyến đi? Xem ngày trống tại khách sạn yên tĩnh bên sông Thu Bồn của chúng tôi. Kiểm tra phòng trống →

Điều đáng chú ý là mỗi lớp trong trình tự ấy — hạt cườm thương mại Sa Huỳnh, đá sa thạch Champa, gốm Faifo, địa bạ thời thuộc Pháp — đều nằm trong bán kính một ngày đạp xe quanh Phố cổ, và phần lớn đều có thể tiếp cận mà không cần hướng dẫn viên.

Vì sao điều này lại quan trọng với du khách đến Hội An?

Bởi vì Hội An mà lời ghi danh UNESCO năm 1999 mô tả — một thương cảng Đông Nam Á từ thế kỷ 15 đến 19 — là lớp trẻ nhất và được chụp ảnh nhiều nhất của một vùng đất vốn đã là một thương điếm quốc tế từ cuối thời đại Đồ đồng. Mặt dây hình hổ bằng mã não ở Bảo tàng Quảng Nam gần như chắc chắn được chế tác bởi một thợ thủ công được đào tạo trong các xưởng dọc vành đai Ấn Độ Dương, rồi được giao thương vào nội địa ngược chính dòng Thu Bồn chảy qua trước hiên nhà chúng tôi. Biết được điều này làm thay đổi cách ta cảm nhận Phố cổ.

Dòng Thu Bồn chảy qua vùng quê Quảng Nam giữa Điện Bàn và Hội An — chính con nước đã chở hàng hóa thương mại Sa Huỳnh ra biển 2.000 năm trước.

Ảnh: Thái Trường Giang / Pexels

Một lịch trình thực tế dựng nên câu chuyện nhiều tầng lớp gói gọn trong một ngày:

1. Buổi sáng — Bảo tàng Quảng Nam (ở Tam Kỳ; cần phía khách sạn xác minh giờ mở cửa hiện tại và liệu bộ sưu tập vàng Lai Nghi có đang được trưng bày thường xuyên hay không) để tận mắt xem hai mặt dây chim nước và hổ bằng mã não.

2. Buổi trưa — Trà Kiệu (Simhapura) cho lớp kinh đô Champa.

3. Buổi chiều — Mỹ Sơn cho khu đền thánh Hindu giáo.

4. Buổi tối — Phố cổ Hội An cho lớp thương cảng Faifo, lý tưởng nhất là trùng với một đêm trăng tròn Đêm Rằm Phố Cổ.

Nghe Prana hòa vào câu chuyện này như thế nào?

Chúng tôi tọa lạc bên bờ nam sông Thu Bồn, giữa Phố cổ và Điện Bàn — nghĩa là khu mộ táng Lai Nghi, di chỉ Sa Huỳnh đã cho ra tất cả những hạt vàng kia, cách cổng trước của chúng tôi chừng 5 km đạp xe dọc con đường ven sông (tình trạng hiện tại của đường đê và biển chỉ dẫn tại mốc di chỉ công khai cần được phía khách sạn xác minh trước khi chúng tôi đăng chỉ dẫn đường đi từng chặng). Chính dòng Thu Bồn đã đưa châu ấn thuyền (shuinsen) vào Faifo năm 1604, và nay vẫn chở thuyền hàng xuôi xuống Cửa Đại, từng là con đường mà các thương nhân Sa Huỳnh dùng để vận chuyển mã não và thủy tinh hai thiên niên kỷ trước. Dòng sông là sợi chỉ xuyên suốt.

Chúng tôi nhắc đến điều này không phải như một lời tiếp thị mà như một chỉ dẫn định hướng: khi khách hỏi có gì đáng làm ngoài Phố cổ và bãi biển, thì câu trả lời về khảo cổ học thực sự là điều ít được kể đến, mà lại chỉ cách nơi họ đang đứng hai mươi phút đạp xe.

Điều gì vẫn còn thiếu — và bước tiếp theo là gì?

Hai điều. Thứ nhất, phần lớn các công trình học thuật bằng tiếng Đức về Sa Huỳnh và Champa sơ kỳ — chuyên khảo của Reinecke, các tập tài liệu công tác của KAAK Bonn, và những đóng góp trong danh mục của Wibke Lobo về điêu khắc Chăm — chưa từng được dịch sang tiếng Anh một cách có hệ thống. Thứ hai, phần diễn giải tại chỗ ở chính Lai Nghi còn rất ít ỏi so với Mỹ Sơn hay Trà Kiệu. Cả hai khoảng trống ấy đều đúng là kiểu việc mà chúng tôi muốn góp phần lấp đầy từ phía khách sạn, bằng những trích đoạn dịch thuật và những chuyến thăm di chỉ trong các bài viết tới.

Về bài viết này. Bài này tổng hợp năm nguồn tư liệu gốc tiếng Việt (Báo Đà Nẵng, Báo Văn hóa, Báo Thanh Niên, VnExpress, vi.wikipedia.org) cùng chuyên khảo tiếng Đức có ISBN xác minh được của Andreas Reinecke (Neue Entdeckungen zur Sa Huynh-Kultur, Lindensoft Verlag 2002) và hai tài liệu học thuật tiếng Anh (Higham 2014; Hung và cộng sự 2013). Đóng góp từ phía khách sạn là phần định hướng theo khoảng cách đạp xe và lịch trình một ngày nhiều tầng lớp; tọa độ GPS của mốc di chỉ, tình trạng trưng bày hiện tại tại bảo tàng và biển chỉ dẫn tại chỗ sẽ được xác minh tại địa phương và bài viết sẽ được cập nhật khi có xác nhận.

Share this storyP

Trải nghiệm Hội An đích thực

23 phòng bên bờ Nam yên tĩnh của sông Thu Bồn — chỉ mười phút đạp xe đến phố cổ, nhưng tách biệt khỏi mọi ồn ào.

Đặt phòng ngay

References & Sources

  1. Andreas Reinecke et al. (2002). Neue Entdeckungen zur Sa Huynh-Kultur. Lindensoft Verlag (ISBN 3-929290-27-8).
  2. An Trường (2025). Độc đáo bộ sưu tập đồ trang sức văn hóa Sa Huỳnh. Báo Đà Nẵng. View source
  3. Thu Hoài (2024). Đề nghị công nhận bảo vật quốc gia: Hiện vật bộ trang sức văn hóa Sa Huỳnh. Báo Văn hóa. View source
  4. Mạnh Cường (2024). Cư dân cổ Sa Huỳnh từng rất giàu có. Báo Thanh Niên. View source
  5. Phương Linh (2025). Hạt chuỗi mã não hình thú — bảo vật thời cổ đại. VnExpress. View source
  6. Bách khoa toàn thư mở Wikipedia (2024). Văn hóa Sa Huỳnh. vi.wikipedia.org. View source
  7. Charles Higham (2014). Early Mainland Southeast Asia. River Books, Bangkok.
  8. Hung, Hsiao-chun; Nguyen, Kim Dung; Bellwood, Peter; Carson, Mike T. (2013). Coastal Connectivity: Long-Term Trading Networks Across the South China Sea. Journal of Island & Coastal Archaeology, 8(3): 384–404.

Ready to Sleep Better?

Your Best Night
Starts Here

Every room at Nghê Prana is designed around the science of sleep. Blackout curtains, nightly aromatherapy turndown, and riverside quiet — experience what real rest feels like.

View Our Rooms

Hẹn bạn tại Hội An

Bắt đầu kỳ nghỉ tại Nghê Prana

Phòng bên sông, mười phút đạp xe ra phố cổ. Dù là một đêm dừng chân giữa Huế và Đà Nẵng, hay cả tuần thả mình không lịch trình — phòng của bạn vẫn yên tĩnh.

Miễn phí huỷ · Đặt trực tiếp với gia đình điều hành khách sạn

Tiết kiệm 15% khi đặt phòng trực tiếp qua website

Sa Huỳnh & Champa: 3.000 năm tiền sử Hội An (khảo cổ Đức) | Nghe Prana — Hoi An Riverside Hotel